Trí tuệ nhân tạo AI và Pháp Luật Việt Nam

08:00 | |

AI và pháp luật Việt Nam là gì? Cùng công ty Luật TNHH tìm hiểu qua bài viết dưới đây nhé!

Công ty Luật TNHH UNILAW đã dành nhiều thời gian để nghiên cứu về quyền được bảo mật thông tin của cá nhân và các quy định về fintech ở Việt Nam. Công nghệ trí tuệ nhân tạo đang được sử dụng để phân tích và soạn thảo các hợp đồng thương mại.

Theo Dictionary.com, trí tuệ nhân tạo là: “Lý thuyết và sự phát triển của các hệ thống máy tính có thể thực hiện các nhiệm vụ thông thường đòi hỏi trí thông minh của con người, chẳng hạn như nhận thức thị giác, nhận dạng giọng nói, ra quyết định và dịch giữa các ngôn ngữ”. Như vậy, có thể nhận định rằng trí tuệ nhân tạo là sự phân tích có hệ thống từ các nguồn dữ liệu được tập hợp và thu thập thông qua mạng máy tính.

Ở Arizona, có một thị trấn nhỏ mà Tesla đã tiến hành các cuộc thử nghiệm cho các phương tiện không người lái AI của mình. Cho đến nay, chỉ có một sự cố lớn xảy ra trong đó một phụ nữ bị ô tô gây ra tai nạn dẫn dến tử vong. Theo Neil deGrasse Tyson, AI của chiếc xe đã được đào tạo để nhận ra người đi bộ và đã được đào tạo để nhận ra xe đạp, nhưng khi gặp một người phụ nữ đang đẩy xe đạp, nó đã không nhận diện được vì chưa có dữ liệu phù hơp. Vì không có thông tin về người dắt xe đạp, nó bối rối và lao về phía trước, gây ra tai nạn.

Những hạn chế của AI cần được nghiên cứu thật kỹ lưỡn. Hiện tại, chỉ cần hiểu rằng AI yêu cầu lượng dữ liệu đáng kinh ngạc để nó có thể tương tác với các tình huống mới. Và cho đến nay, chỉ có một số tổ chức có đủ cơ sở dữ liệu cần thiết để làm được việc như vậy. Ở Việt Nam ít tổ chức có đủ dữ liệu và ngay cả khi may mắn có đủ dữ liệu, thì cách họ sử dụng dữ liệu cũng không rõ ràng.

Cho đến thời điểm này, dự thảo nghị định về bảo vệ thông tin cá nhân vẫn chưa được thông qua. Chế độ dữ liệu quan trọng nhất là các thông tin được quy định trong Luật An toàn thông tin mạng và việc xử lý dữ liệu cá nhân. Theo quy định, có một số điều khoản cần lưu ý.

Cụ thể, các tổ chức, cá nhân muốn thu thập và sử dụng dữ liệu cá nhân của các cá nhân tại Việt Nam trước hết phải được sự đồng ý của các cá nhân đó. Sự đồng ý đó có thể bị hủy bỏ bất cứ lúc nào. Ngoài ra, nếu cá nhân có dữ liệu bị nghi vấn yêu cầu sửa đổi, cập nhật hoặc xóa dữ liệu đó thì người thu thập thông tin đó phải tuân theo yêu cầu đó. Cuối cùng, bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào muốn chia sẻ thông tin của người khác trước tiên phải được sự đồng ý của người đó.

Hầu hết các quy định này có thể được giải quyết bằng chính sách bảo mật được soạn thảo kỹ lưỡng. Nhưng rất ít công ty ở Việt Nam sở hữu đủ dữ liệu để có thể đào tạo AI đang thực sự tìm cách tận dụng AI. Phần lớn hoạt động của AI hiện nằm trong lĩnh vực khởi nghiệp và yêu cầu thu thập dữ liệu từ các bên thứ ba hoặc các tổ chức lớn hơn. Điều này dẫn đến khái niệm chia sẻ dữ liệu, một khái niệm không được quy định trong Luật An toàn thông tin mạng.

Tuy nhiên, hai dự thảo nghị định có nội dung phản ánh khái niệm này, dự thảo nghị định về bảo vệ dữ liệu cá nhân và dự thảo nghị định về  fintech. Nghị định đầu tiên trong số hai dự thảo nghị định này đề cập đến dữ liệu được chia sẻ cho mục đích nghiên cứu, một khái niệm mới theo luật pháp Việt Nam và một dự thảo sẽ thúc đẩy sự phát triển của AI dễ dàng hơn nhiều so với các quy định hiện hành. Theo dự thảo này, dữ liệu được sử dụng cho mục đích nghiên cứu phải trải qua quá trình lọc để loại bỏ bất kỳ dữ liệu nào có thể xác định được chủ sở hữu dữ liệu trước khi chia sẻ dữ liệu với bên thứ ba. Người thu thập dữ liệu cũng phải đảm bảo rằng chủ sở hữu dữ liệu được biết về thực tế rằng dữ liệu của họ có thể được chia sẻ để nghiên cứu trong chính sách quyền riêng tư hoặc các điều khoản và điều kiện của họ.

Dự thảo nghị định thứ hai gián tiếp xem xét việc chia sẻ dữ liệu, mặc dù chủ yếu thông qua các nhà cung cấp bên thứ ba, những người không được phép sửa đổi hoặc thay đổi dữ liệu khi nó thuộc quyền sở hữu của họ. Chúng được gọi là Giao diện Lập trình Ứng dụng và không chỉ đơn thuần là những người hỗ trợ cho việc truyền dữ liệu từ bên này sang bên khác. Điều này cho phép người thu thập dữ liệu chuyển dữ liệu cho một bên khác (chỉ vì các lý do được quy định trong chính sách bảo mật và điều khoản và điều kiện) thông qua API.

Dự thảo nghị định thứ ba nên xem xét AI. Tuy nhiên dự thảo nghị định lại đề cập về giao dịch điện tử. Không có dự thảo nào trong số những dự thảo gần đây này xem xét các quy định về AI, thậm chí cả dự thảo nghị định về hộp cát fintech. Việc này sẽ chỉ làm giảm động lực và không khuyến khích các nhà sáng lập của các công ty khởi nghiệp hoạt động tại Việt Nam.

Những gì chính phủ cần làm, ngoài việc công bố các dự thảo nghị định để lấy ý kiến ​​công chúng, thì việc đẩy nhanh việc thông qua các đạo luật liên quan đến công nghệ là điều cần thiết.  Một đạo luật mất ít nhất một năm từ khi phát thảo cho đến khi được Quốc hội thông qua, và chính phủ dường như khó có thể làm nhanh hơn. Đây là một vấn đề đáng báo động với thực tế là công nghệ đang tiến bộ một cách chóng mặt. Cho đến khi Việt Nam có thể cập nhật các quy định liên quan đến công nghệ một cách thường xuyên và đầy đủ. Thì trong giai đoạn hành lang pháp lý chưa đảm bảo, Việt Nam sẽ chưa thu hút được các công ty lớn trong lĩnh vực công nghệ và chưa khuyến khích được các công ty công nghệ khởi nghiệp.

Mong rằng với những chia sẻ trong bài viết trên đây có thể mang lại cho bạn đọc những thông tin hữu ích nhất về trí tuệ nhân tạo AI và Pháp Luật Việt Nam

Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn về AI và Pháp Luật Việt Nam:

CÔNG TY LUẬT TNHH UNILAW
Hotline: 0912266811
error: Content is protected !!